Em đứng ở bếp, làm những miếng sandwich màu tươi, hát khe khẽ bài hát nào đó của Adele mà em đã nghe tối qua, khi nhắm mắt và thò tay ra ngoài cửa sổ trong xe. Tôi vừa nhìn em, vừa nghe CNN, vừa tranh thủ tìm chuyến bay giờ chót trong ngày trên Kayak. Em bỗng ngưng lại mọi việc, nhìn tôi. Tôi ngước mắt lên, biết em đang chờ được nghe, tôi đặt chiếc Ipad lên bàn, hướng sự chăm chú về gương mặt trắng nhỏ. “Em đồng ý.” Tôi, vừa phút trước còn đang tích nhập quá nhiều thông tin số, giờ chỉ một câu đơn giản của em, vang mộc mạc trong không khí tạo sự chênh lệch khiến não tôi không kịp phản ứng. “Em đồng ý. Chúng ta hãy lấy nhau đi.” Em nhắc lại, kèm nụ cười dễ chịu với cái nhún vai, như chấp nhận sự thật kiểu à, đương nhiên là nó sẽ phải thế rồi. Tôi vươn tay ra, kéo em vào lòng, hôn nhẹ lên trán, mũi, gò má nhỏ, và môi em. Tôi cảm thấy mông lung, nhưng từ góc sâu nào đó, tôi cảm ơn vì em đã đồng ý.
2. Her
Xuống sân bay, mở điện thoại lên đã thấy cả hàng tin nhắn kín đặc. Chỉ bằng một vài lời ngắn gọn trước lúc đi với bố mẹ, và cậu bạn đồng nghiệp thân thiết, tôi đã được đủ cả danh sách trong cả danh bạ điện thoại hỏi thăm. Tôi gọi điện cho em, đặt cuộc hẹn hò cho mảng kế hoạch đám cưới. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Thời gian quen và yêu em bằng đúng thời gian từ giờ cho đến đám cưới. Tối đưa em về, tôi nằm trên giường, nay đã quen gọn mình sang một bên, như chờ em lấp khoảng trống còn lại, đọc những tin nhắn với bạn bè đôi khi nhớ tên không nhớ mặt, mỉm cười với sự ngạc nhiên của bạn hay của chính mình. Chỉ đến khi nhìn thấy dòng tin từ người tôi không để tên, tôi tự biết mình không cười nữa, có thể khuôn mặt đã méo mó biến dạng. Hồ như những con người đã rời bỏ tôi, hay tôi rời bỏ, nằm trong khung tranh của căn phòng quá khứ, bỗng bật lên tiếng cười mỉa mai, thách thức. Tôi gập máy lại trước tin nhắn của cô, tự tìm cho mình một tờ typography trên Issuu để đọc. Nhưng chỉ dừng lại ở đấy. Tôi tắt hết đèn, nhìn vào bóng in tường từ ánh sáng thành thị ngoài hắt vào, suy nghĩ rất lâu.
Anh không biết gì cả. Tôi không cố giấu, và tôi nghĩ anh hoàn toàn có quyền được biết. Nếu anh hỏi, tôi sẽ nói. Nhưng tôi sẽ không chủ động. Bản thân tôi tự nhủ chuyện về cậu ấy chẳng có liên quan hay ảnh hưởng gì tới tôi và anh bây giờ, nhưng tôi thừa biết trong suy nghĩ của nhiều người, thậm chí có thể trong chính suy nghĩ của tôi tự dựng lên và áp đặt vào cá thể xã hội quần chúng, anh chỉ là một giải pháp tạm thời, chỉ là quyết định của một tôi xốc nổi đang tan vỡ từ mối tình học sinh. Nếu tôi và cậu ấy ở bên nhau lâu như thế mà còn chia tay, thì kết thúc cho một đám cưới chóng vánh của tôi và anh sẽ là gì? Nhưng điều tôi lấy làm ngạc nhiên ở chỗ, tại sao con người không bao giờ mong chờ một hạnh phúc tuyệt đối sau khi đã trượt dốc lâu dài. Khác nhau nhiều chứ, giữa việc lấy một người mình từng yêu nhưng cuộc sống đã trở nên quen và rỗng, với việc lấy một người mình yêu và họ đủ lạ để khám phá mỗi ngày. Đây không phải là cuộc cá cược với hạnh phúc bản thân, mà là sự trao đổi niềm tin giữa hai người yêu nhau. Giữa tôi và anh. Những người khác không còn quan trọng nữa.
Nhưng khi chỉ còn cách đám cưới một ngày, tôi vẫn đi làm như bình thường, do đã lên kế hoạch với anh dành trọn kì nghỉ phép tại Singapore. Tan giờ, tôi nhận được cuộc gọi từ lễ tân, về một người lạ đang chờ. Người ngồi dưới sảnh là một phụ nữ có khuôn mặt gọn với tia nhìn nhạy bén, có vẻ ngoài 30 nhưng mọi đường nét dường như là sự xinh đẹp hoàn hảo, tự giới thiệu là người cùng công ty cũ của anh. Cô tự nhiên như một đàn chị, bắt chuyện với phong cách chuyên nghiệp. Tôi cùng chị đi cafe, mà vừa e ngại như phải gặp chính với linh cảm chẳng lành…
4. Us
Sau bữa tối, tôi ngồi sơn móng chân cho em. Em để móng tay màu trơn, nhưng muốn chân mang màu mận đỏ. Tivi đang giới thiệu những đĩa CD hay trong tháng. Em có vẻ như không để ý, thi thoảng gõ nhẹ vào vai tôi, như thể sắp buột miệng về suy nghĩ tò mò nào đó. Nhưng ngay trước khi tôi kịp lên tiếng, em đã gián đoạn bằng một câu mở chuyện kì lạ. “Anh có biết ở Mỹ, gần 50% số cặp kết hôn lần đầu li dị, và tỉ lệ tăng dần ở các lần kết hôn tiếp theo không?”. Tôi giật mình, chệch mũi cọ sang một bên. “Em còn đọc một bài báo, nói rằng 70% đàn ông và 60% phụ nữ sau khi kết hôn đi ngoại tình”. Lọ nước sơn tí đổ ra salon. Tôi dừng mọi hành động, nhìn em, tìm kiếm khởi sự của mọi suy nghĩ cực đoan. “Theo anh, tại sao người ta lại ngoại tình? Vợ họ, hay chồng họ không đủ với họ? Không làm cho họ thoả mãn? Hay vì lí do nào khác? Nếu thế, tại sao lại cưới nhau?”. Tôi đờ người, tại sao, ngay trước hôm cưới, em lại lôi tất cả những thống kê, những triệu chứng xã hội vào cuộc nói chuyện. Vươn bàn tay kéo em sát lại lòng mình, đầu em tựa vai, tôi nghe em thì thầm: “Sao anh không kể với em về cô ấy?”. Tôi lặng đi. Chuyện tôi tưởng như không cần phải nhớ đến nữa, trở thành yếu nhược của cả tôi và em. “Anh và cô ấy chẳng còn gì nữa. Ngoài anh và em, sẽ chẳng có thêm ai nữa.” Tôi vuốt nhẹ sống lưng cô, an ủi. Cô chợt tách ra, gạt nhẹ giọt nước khoé mắt. “Tại sao anh lại lấy em?” Tôi định nói vì tôi yêu em, nhưng tôi biết thế không đủ. Người ta không nhất thiết yêu ai là lấy người đó. Em đứng hẳn dậy, hỏi tôi bằng một giọng to hơn: “Tại sao anh lại lấy em?” Tôi chưa tìm ra câu trả lời làm em yên lòng. Em mím chặt môi để không khóc, nhưng không ngăn lại được nữa, em nhìn tôi bằng khuôn mặt ướt đẫm, nói những câu đau đớn đứt đoạn: “Em chẳng biết gì về anh cả. Anh cũng không biết gì về em hết. Anh không biết ngay trước khi quen anh, em vừa chia tay người yêu. Em và cậu ấy ở bên nhau lâu hơn anh và em bây giờ rất nhiều. Nhưng em tin vào hạnh phúc với anh thật. Nhưng cô ấy…” Em nghẹn lại, tôi muốn ôm em nhưng điều đó không giải quyết được nghi vấn. “Anh có nghĩ, cả hai chúng ta sẽ ở bên nhau lâu dài không? Anh có thật sự tin là chúng ta không phải là giải pháp tạm thời không?” Em nói rồi bỏ đi. Em muốn ở một mình. Tôi ngồi xuống, cố đặt mọi suy nghĩ vào vị trí. Tôi và em đã đi xa đến thế này, tôi không thể để em bỏ ngang được. Có điều gì ở em, có điều gì ở tôi, mà khiến tôi lại quyết định lấy em? Tôi nhìn vào hai tờ vé máy bay trên bàn, chợt loé ra điều quan trọng nhất. Đôi khi, những thứ chúng ta tự nhận thức được, là những thứ không thể diễn đạt, và làm mọi thứ được hiểu chậm hơn bình thường. Như tôi và tình yêu vậy.
Tôi tìm thấy em ngồi ở một ghế đá trong khuôn viên nhỏ gần nhà. Em ngưng khóc, xếp bàn tay lên đầu gối, nhìn thấy tôi với ánh mắt nửa vui mừng nửa lo âu sợ hãi. Tôi ngồi cạnh em, khẽ luồn ngón tay mình xiết lấy từng ngón tay em chắc chắn. “Em có nhớ hôm anh nói chúng ta lấy nhau đi, anh đã bị lỡ chuyến bay sáng không?” Em gật đầu, khẽ mỉm cười, như đang hồi tưởng lại lúc em hốt hoảng nhìn đồng hồ, và phát hiện ra sự dậy muộn hiếm có của mình. “Hôm đó, thực ra anh đã dậy rất sớm. Đủ để chuẩn bị mọi thứ. Và đi trước khi em tỉnh dậy.” Em mở tròn to mắt,, từng ngón tay bấu lại trên mu bàn tay tôi. “Nhưng anh không muốn em tỉnh dậy một mình. Trong suốt chục năm đi làm, anh chưa bao giờ dậy muộn. Càng không để bất cứ ai hay một tác động ngoại cảnh nào thành nguyên do. Chỉ riêng hôm ấy, anh tự thưởng cho mình một chuyến bay, để nằm cạnh em, ôm em ngủ, để dậy cùng em, thức cùng em. Anh đã không thể nghĩ ngay lúc đấy, nhưng giờ anh biết rõ hơn bất cứ điều gì. Em là ngoại lệ đầu tiên, và duy nhất anh tự cho phép mình vượt qua giới hạn bản thân. Nên với một người như thế, thì điều duy nhất còn lại phải làm, là cưới cô ấy.” Em cười dưới đôi mắt ướt nhoà, ôm chầm lấy tôi. Tôi biết cô ấy, hay cậu ấy, hay bất cứ ai, cũng chẳng thể trở thành lí do được nữa.
Nên là, chúng ta hãy lấy nhau đi.
Nguồn: Suuw tầm

